Tuesday, 25 May 2010

Vừa trắng, vừa trong

Lần đầu tiên đến Cần Thơ, xứ của người đẹp Tây Đô, tete cứ chăm chăm nhìn mấy cô thiếu nữ để coi gạo trắng nước trong là sao. Hí hí. Chỉ tội tăng độ lão cho “còn hai con mắt” trợn trừng cả hai...

Chiện đó nói mắc cỡ thí mồ, chưng ảnh coi chơi hen.

Nhà khách trên bến sông nên tranh thủ chộp vội mấy tấm ảnh làm bằng “Tây tiến, đoàn quân” đã bạc tóc. Hóc. Chụp bằng máy tự động nên được nhiu thui hà, hổng có ạt được (là nói cho chỏng chảnh zị thui chứ bít ạt chít liền).

 

5h30 xuống nhà hàng. Hỏi cô gái “nhà ở đâu ta bán... cà phé chưa”. Đúng 6h mới bán nghen bác. Sốc. Thui thì có bình minh trên sông.

 

Màu huyết dụ, phơn phớt sắc tiá trong mờ mờ nhơn ảnh tưởng trên sông khói sóng mà hổng phải. Cái máy ở trong phòng lạnh nó đọng hơi nước thấy thương zị đó.

Ra sức chà xát, xức dầu, hà hơi, nói hơi lai tỉnh (được cái ảnh bán ạt ở đầu í). Thuyền ai về sớm quá nhỉ. Xa xa là hai cái cột để văng dây thành cầu dây văng đó mí bạn.

 



Ban đêm nhìn huyền ảo hơn (cây cầu không tỏm đó).

 

Vầy thì chơi một cú “vẽ vời” cho nó hợp với cảnh đang trên thuyền, sóng xô lớp trước đè lớp sau, lắc lư một cú chụp.

...

Saturday, 8 May 2010

"Nothing but the truth"

Anh bạn bán cà phé nói, tete coi đi, phin này hay lắm.    

-         Hay là seo? Lắm là cỡ nào?

-         Hay là trên bình thường; Lắm là trên lắm của bình thường.

-         Hay theo tiêu chuẩn của ai?

-         Anh thấy hay!

-         Vậy em phải theo anh hả?

-         Em cứ theo em thôi.

-         Em thích theo số đông à, dễ dàng!

-         Số đông là có luôn anh à nghen.

-         Vậy em cũng phải theo anh hả!

-         Có mượn không thì bảo?

-         Ừ, mượn, gì quạu zị, mượn.

-         Thì em cũng hay nói kiểu vậy mừ, anh đâu nói gì ngoài sự thực.

(hừ, anh gì mà nhỏ nhen, để bụng, bày đặt gài luôn cái tựa phin).

Đã vậy thì coi cho biết mặt. Ồ. Hay! (theo các tiu chủn đã bàn, đừng hỏi tiếp nghen).

Coi phin xong mới bít là tete cũng giông giống ảnh. Vầy là ngon. Ít ra cũng hổng rớt ra khỏi cái “trí tuệ đám đông”.

Uả vầy là tete cũng có “tâm lý đám đông” lun rồi. Hừ, không ngon tí tì ti gì...

Tuesday, 13 April 2010

Phóng tác... như đếm

Mí bạn biết là hiện thời tete đang “bụng mang dạ chửa” sau cú bị bụt trác mà tete đã rỉ tai cho qúy du nghe hùi trước đó.

Cũng may là bụt chỉ hù cho tete choáng trong 1 tháng để biết thế nào là mang nặng (chưa biết thế nào là đẻ đau, chắc đau  thiệt). Rồi tha. Giờ thì dù khói xe mù mịt, làm cực cở nào tete cũng cừi mĩm chi như hiền nhơn tri túc, tri bỉ (chơi với bụt thì cũng phải học được chút chi chớ, phải học được phép biến hoá thì lắm đưá chít với tete, hèn chi xin hoài mà ổng chưa dạy). Cuộc đời lại lững lờ trôi...

Đến thuở nọ, học tập bác hồ, hưởng ứng phong trào zià nguồn, tete biểu vợ từ nay ta đun củi cho nó có mùi bếp núc mừ lại ấm cúng, dân tộc, khói bay lên thiên tào cho ngọc hoàng... cay mắt chơi. Vợ vốn cũng xuất giá tòng phu đồng ý cái bụp với một gợi ý nhỏ: củi đâu, hổng lẻ rình rình ra đốn mấy cái cây ngoài đường như lũ sưa tặc hen.

Tưởng gì, chiện này dễ mừ, cứ 5h sáng thứ bảy hàng tuần, tete sẽ lên xe chất lượng cao zià đồng nai, vô rừng đốn, lượm là đủ xài cho cả tuần thui.

Nói là làm, thứ bảy trước trước nữa, tete vô tận rừng cát tiên làm tiều phu.

Vô phúc là ông phu này tiều tụy quá, thể lực kém nên mới chặt được mấy cành nhỏ như ống quyển bên bờ suối mát đã run tay đánh bỏm cái rìu mới mua trong metro xuống suối. Tưởng gì. Tete liền gom lá khô đốt lên, ngồi khóc thút tha thút thít...

Bụt hiện ra (biết ngay) hỏi:

-         Nè tete mi còn biết làm chi khác ngoài khóc không zị con

-         Dạ thì con tính tập đốn củi nè ông bụt mà rìu rớt xuống suối rùi, con lại không biết bơi, nói cho bụt biết là cái rìu của con cũng bộn tiền nếu mất thì biết ăn nói sao với chồng, í vợ con.

Bụt chả thèm nói năng chi tung người phóng ào xuống suối như vận động viên nhảy cầu ... nhổm, làm nước bắn tung toé, tắt lun cái đám lá khô đang ngun ngút khói của tete. Lặn lặn hụp hụp đã đời, bụt trồi lên đưa cho tete cái riù bằng vàng (vàng 999.9 thiệt, tete cắn thử rùi), hỏi riù của con phải hôn. Chèn ơi, gặp mí bạn mí bạn nói sao? Dà, dà, dà... phờờờ phải, á, mà không bụt ơi, không hoàn toàn không!

Bụt cừi lém lỉnh, nhổ nước miếng phì phì lặn tiếp, hồi sau trồi lên đưa cái rìu bằng vàng trắng. chưa kịp hỏi tete đã chặn lời, hổng phải của con, bụt tìm cẩn thận chút coi.

Bụt vẫn cừi diên dáng, lặn xuống, trồi lên, đưa tete đúng cái rùi sắt vỡn còn cái nhãn ba cốt ghi giá của xứ mê trồ. Của con, cám ơn bụt, chín phẩy năm là nắm... cái rìu.

Bụt vụt cừi ha hả, ha ha, khặc khặc v.v. ra chiều rất đã đã, phấn khích rồi rổn rảng nói con cầm luôn cả ba cái rùi về đi, coi như quà thay lời muốn nói của ta cho lòng thành thực của tete. Ta nói, lời gì đâu, hơ hơ, bụt xưa giờ hổng biết đổi mới, tái cấu trúc tình huống gì ráo trọi (xuỵt).

Nghe làm tiều phu sao lãng mạn mà lại dân tộc, mộc mạc mừ lại có cơ hội nhận vàng bạc, vợ tete cũng muốn làm nữ tiều phu - biết đâu sẽ thu hoạch gấp đôi... hai tiều phu lại lên xe chớt lượng cao về cát tiên. Tới đúng bờ suối nọ rùi hai ngừi... tâm sự. Ủa không đốn củi hả. khỏi. bữa trước bán bớt cái riù bằng vàng trắng lấy tiền lẻ mua nguyên xe củi không biết bao giờ mới đun hết kia kìa. Thấy cánh hoa rừng ven suối, vợ mới nhón người định hái thì uỵch một cái ầm, nguyên con xuống suối. loãng moạng gì đâu, híc.

Tưởng gì. Tete gom lá khô đốt lên, ngồi khóc thút tha thút thít... thong thả chờ bụt hiện ra.

Bụt hiện ra (biết ngay) không cần hỏi han gì chúi mình xuống nước. Uả mình chưa nói mình rớt cái chi mừ bụt.

Bụt nổi lên, vụt xuất hiện mới đúng với... cái cô gì đóng trong phim “bỗng dưng mắc... đủ thứ” á. Bụt hỏi đây là hiền thê của con phải... bụt chưa dứt lời tete đã hân hoan reo lên cắt ngang, dạ đúng, đúng chóc rùi bụt ơi. Ôi!

Ta nói, chưa bao giờ thấy bụt sượng trân, bực mình bình mực như lúc đó. Bụt gầm lên (thực ra la lớn thui): cha chả mi dám lường gạt ta hả hả, là seo là seo, đồ giối gian, đồ tham lam, háo sắc, đồ, đồ...

Tete hiền từ cắt lời bụt:

Chứ bụt khôn ngoan, thông hiểu mọi sự biểu con phải nói sao?

Từ chối ư! Bụt lại phải lạch bạch lặn xuống rồi ôm cái cô đóng trong phim “kẻng kiu là... bụp”. rồi con từ chối ư.

Rồi bụt lại nhổ nước miếng phù phù lặn xuống đưa vợ con lên. Rồi con giả bộ hí hửng reo lên đúng là cái của  nợ của con ư.

Rồi bụt cho con luôn cả ba cái của nợ coi như quà thay lời muốn... của bụt ư.

Con không minh triết như bụt nhưng con đâu có ngu. Lương của con nuôi ba nàng thì bụt cũng biết thế nào rùi đó. Con tuy chưa thuộc diện xoá đói nhưng giảm nghèo miệt mài cũng chỉ đủ côta cho một ngừi thui. Nếu nhận quà của bụt chắc con bỏ cỏi trần tục mà lên chuà trốn nợ với bụt chứ chịu sao xiết (hổng biết còn sức mà leo núi hông). hả hả, bụt lớn tiếng với con là sao, là sao, hử hử, hu hu, biết rùi mờ hỏi là... ác lắm, bụt biết không...

Quay sang nường bổng dưng... đang ướt mem, wần áo dính hết vào người... tete lu loa thiệt tình (để bụt nghe lun): tui nói láo là bị rơi vô tình huống bất khả kháng thui. Đờn ông tụi tui chỉ nói dối vì lý do rất thành thực và quá ư là dễ hiểu như bổng dưng nghe nảy giời rùi đó... Giờ sao há!

Hết.

Wednesday, 24 March 2010

Có cái phân số này thiệt hả?

Tự tin là tốt

Rất tự tin là hơi tốt

Quá tự tin thì coi chừng...

Xưa văn hào lev tolstoi có nói đại ý: giá trị “biểu kiến” của bạn tương tự giá trị của một phân số; trong đó, tử số là giá trị thực của bạn; mẫu số là giá trị mà bạn nghĩ là mình có chắc cú lun.

Từ đó suy ra những tình huống sau tùy thuộc cách hành xử của bạn đối với mẫu số (hãy chọn 1 trong các đáp án):

A: mẫu số bạn tự cho là mình có thiệt bằng đúng với giá trị thực

B: mẫu số bạn tự cho là mình có lớn hơn giá trị thực

C: mẫu số bạn tự cho là mình có nhỏ hơn giá trị thực

D: mẫu số của bạn chả biết bi nhiêu hay khiêm tốn hơn là với bạn cả A, B, C đều... đúng

Tete tuy ngu cái phần toán học nhưng tự tin là giỏi cái phần ngoài toán học nên si lụn và bình lựng như sau, để khỏi đụng chạm và khỏi ghi câu những nhân vật trong tiểu lụn này đều là tưởng tượng, nếu có tình cờ trùng với ai đó thì hoàn toàn ngẫu nhiên chứ không phải là ý đồ tiểu nhơn cố tình gán ghép của tác giả, tete lấy mình làm vật thí nghiệm luôn cho chắc ăn (nếu có ngẫu nhiên trùng với một tete nào thì đó hoàn toàn ngẫu nhiên chứ không phải là ý đồ tiểu nhơn cố tình gán ghép của tete thiệt).

Tete thường chọn A để phân số bằng 1 khi muốn gào lên “có sao nói zị ngừi ơi”, nghe chơn chất thấy mà thương. Trường hợp này hiếm khi xảy ra lắm, đợi tete lên hàng á thánh đi nhá.

Tete thường chọn B khi muốn thì thầm với tha nhơn là “tui nhòm èo ộp vậy thui nhưng mà cực kỳ ngon à nghen (ai bít ngon cái rì cơ chứ)”, nghe thiếu chất phác tư ếch chút nhưng cũng còn dễ thương hen. Phân số có nhỏ hơn 1 thì kệ ông tôntôi kia, mí lại ai rảnh mà đi nhơn nhơn chia chia chi. Hơn nữa, nói quá lên chút thì coi như mình đặt mụt tiêu phấn đấu. tốt chán. Mấy ngừi đừng tưởng tui thiếu si nghĩ à. Nếu mờ tưởng mình quá ngon đến nổi tự phong giá trị mẫu số to đùng (là tiến tới vô cực đó) thì hoá ra cái phân số hay phần số của tete tiến tới zero sao. Đâu có dại. hức hức.

Còn chọn C ư. Là khi mình phải ra vẻ khiêm tốn vì bít chắc đối tác của mình bắt thóp được cái mẫu số che che giấu giấu của tete rùi. Giả nai chút ngừi ta thương, thông cảm, không nở bóp cho chít lun. Hi hi hi. Với lại ai mờ chả bít thừa thằng cha kia thường áp dụng cái ngón chơi 1 lần khiêm tốn bằng 4 lần tự kiu. Hiu hiu.

D thì mí bạn bít wá. Cha này chơi bất cần thân thể rùi hay thuộc loại vô cảm mãn tính. Tete thấy cũng hay hay. Thiệt là phớt đời. thiệt là phớt người. thiệt là phớt luôn cả mình. Như gỗ đá, như rong rêu... lêu lêu.

Tái bút: phép trắc nghiệm này có thể áp dụng cho mọi tình huống, cho mọi người chứ đừng tưởng chỉ đúng cho tete thui nghe. Tội chít.

Lưu ý quan trọng: Mọi trường hợp có hiệu ứng phụ do xài quá trớn không thuộc trách nhiệm của ông tontôi hay ông tete (đọc kỹ hướng dẫn khi mún xài cho cá nhơn hay để uýnh giá ngừi khác).

Monday, 8 March 2010

lẳng hồng nho nhỏ,



thắm đỏ, tươi hồng

trĩu nặng tấm lòng...

những kẻ bông lông

lại hay kể công!

một ngày lao động

xong dông tuốt luốt!

Sunday, 7 March 2010

Hái Lộc Đầu Xuân

Buổi sáng bầu đoàn lên một ngôi chùa trên ngọn núi thấp thấp.

Ui chao. Người. Xe. Khói...

Mô Phật.

Chiều, bầu đoàn đi một quãng đường xa ngái, dài hút, đến một ngôi chùa trên đồng bằng.

Ui chao.

Thanh vắng.

Yên lắng...

Mô Phật.

Chùa hoàn toàn không có cửa, mở toang như open source như cõi lòng nặng bụi trần của tete. Gío chạy qua chạy lại như con nít trốn ngủ trưa đang khoái tỉ chơi trốn tìm ngoài nắng. Sư thầy thì ngoạ hổ như miên như thiền...



Cây lộc đơn sơ mà “phì nhiêu” vô tư mà như bỡn cợt chờ người hái. Mỗi bao đỏ có 500 đô, một bài thơ in trên giấy. Ai đọc không hiểu có thể nhờ thầy giảng giúp. Dễ thương gì đâu.


Chiếc ao nhỏ cũng như thư thái độc thoại với chùm rễ vô ngôn.



Mai vàng mấy độ, nắng tự bao giờ



Quả...

Thursday, 11 February 2010

Cọp Cười, Cười Cọp

Có tội lội xuống sông

Câu đồng dao này tiếp theo là mai mốt có chồng hết tội lội lên...

Hôm nọ, sau ngày tiễn gia đình éo le tay ba tay tư táo về trời họp tổng kết cuối năm, tete mới lục lại mớ tiền đô vẫn chắt bóp lâu nay đem đổi thành 1.000 tờ 2 USD để lì xì cho tất cả bạn bè trên fake bút lấy hên, lấy chút lộc.

Ôm một đống tiền 100USD sang nhà hàng xóm (đổi chợ đen - ngân hàng... nhân dân cho lẹ, sức đâu mừ vô ngân hàng nhà nước). Chị hàng xóm khét tiếng chạy hàng ngoại tệ đon đả chào:

- chú tete qua chơi

- dà, dạ... chị đổi cho em mấy tờ 2 đô nghen

- tưởng gì, chị ghét 2 đô lắm, chị toàn tờ 200 đô hà, đổi không

- vậy tờ 200 hên hông chị

- tức nhiên, hên gấp 100 lần tờ 2đô

- vậy ha, em muốn đổi 1000 tờ có hông chị

- mười thiên thì chị không có liền chứ 1 thiên thì vô đây, vô đây

- vậy chị cho thiếu hen, ra năm ngày rộng tháng dài, nhờ tiền hên của chị, em trả đủ, ok.

Vậy mà chị ấy nỡ lòng từ chối thẳng thừng, sao lại có kẻ tàn nhẫn không biết đầu tư vào tương lai chút nào zị. Dù sao chị ý cũng thương tình bỏ đống tiền của tete vào cái túi mang sau lưng (đúng là dân prồ, trong nhà cũng đeo túi sẵn, y như cái bang 1 túi, gặp độ là chơi liền).

đon đả bảo, chị giữ đây ráng đổi cho tete, có là chị cho xe tải chở thẳng tới nhà em lun, híc, chị cũng có máu gala cừi ghia. Đang cừi cừi, tự nhiên mặt chỉ bùn thiu, bảo:

- chị khổ wá tete ơi

- đời là bể khổ mừ chị, em cũng khổ thí mồ nè (giả bộ đồng cảm zị thui)

- chú khổ kệ chú, chị khổ mới ghia nè, mới thiệt nà. Chắc kiếp trước chị đâm thuê chém mướn hay sao mừ kiếp này trả nợ đời woài hổng hết...

tete chưa kịp buông một câu cà khịa thì bà chị khóc ngon lành, không hu hu nhưng nước mắt lả chả, hức hức tới mấy tiếng. Chết tiá không nè. Tete gặp ai khóc là tự nhiên lóng ngóng, lắp bắp, mắt thì cũng cay cay mún khóc theo (thiệt là ngừi iếu đuối, iếu xiù, đa cảm, híc híc...).

Thui nín đi chị không thui mất công em khóc theo kỳ lắm. Chị có chồng, có con, có cháu nội, tiếc là hổng có cháu ngoại (tại hổng có con gái), đâu dễ gì ai cũng có đâu nà.

Chị liền tuôn một thôi, một hồi, tội của chồng, tội của con, tội của cháu nội (à không có cháu nó còn nhỏ xiú chưa gây tội)... nghe muốn ná thở.

Uả mà sao không nghe chỉ nói chị có tội gì cả? Chị là quý bà vô nhiễm rồi ư.

May sao điện thoại mua bán đổ dồn, lợi dụng lúc bà chị vô nhiễm đang đon đả trên điện thoại, tete vội lau mồ hôi chạy tuốt luốt.

Về đến nhà chưn còn run, tim còn bình bịch... hải hùng vì thấy mình tội lỗi tùm lum, híc.

Nghĩ hoài: ai là kẻ có tội?

Thôi kệ đi nghen, bạn nào đúng giao thừa rãnh thì ghé nhà tete lấy 200 lộc đầu năm.

Ha.

Sunday, 31 January 2010

Lây cô...

Nghe có vẻ kỳ quái nhưng sự cô đơn có thể lây lan.

Oái. Đây quả là một nghịch lý y khoa.

Theo những nghiên kíu của viện sỹ tete thì đưá nào cảm thấy cô đơn thì không chỉ hắn hoang vắn mà ác cái là hắn lại có thể lan truyền cảm xúc này cho đưá khác. Ý như lan truyền virút tai tiếng h1n1 zị đó.

Sau khi xử lý, phân tích số liệu điều tra từ hơn 5k cô đơn nhân, tete phát hiện gõ gàng và rất thiết phục là cô đơn không đơn thuần là cảm giác cá nhân mà cô đơn có thể lan truyền, “lây nhiễm”. Những kẻ tuyên bố mình là người cô đơn thì trong số bạn bè của hắn cứ hơn hai người chút (52%) sẽ có một đứa tự nhiên cũng bị cô đơn. Híc.

Thảm hơn nửa là bạn bè của cái đứa cô đơn “ăn theo” này cũng có nguy cơ nhiễm đơn côi theo dù không hề quen biết cái ả bị cô đơn “gốc” tí tẹo nào. Híc híc.

Tete đoán là có thể do hành vi của những kẻ cô đơn kia. Lo lắng không đâu hay mất niềm tin vào kẻ khác làm cho những kẻ cô đơn như tự rơi vào cái bẫy tự kỷ ám thị, nghĩ riết mà thành thiệt, càng không tin càng đẩy bạn bè tránh xa và càng độc cô cầu bùn chít được.

Oái oăm hơn là hành vi này cũng có tác dụng lây nhiễm và vì thế mỗi người cô đơn lại cũng chả tin vào kẻ cô đơn khác nên ngày càng đẩy mỗi ngừi vào sâu trong cái vỏ kén do chính cõi lòng mình dệt nên (đúng là rút ruột làm kén rồi chui zô ruột) nên càng... xa nhau. Đáng đời.

Mí bạn vì thế cực kỳ thận trọng, coi chừng nhiễm (mang khẩu trang cũng nhiễm).

Thấy đứa nào cứ nghêu ngao:

ta cuộn mình trong chăn
Như con sâu làm tổ
Trong trái vải cô đơn...


hay có kiểu dáng giống hình bên nè, thì nhớ tránh xa, còn không thì phải hát bài con chim, con bướm hay con ruồi hớn hở đón xuân thiệt to để át cái giọng nỉ non kia đi nghen.

Ui. Đúng là thú đơn thương, hổng phải thú đau thương kiểu speak softly love.

Bịnh này có thuốc chữa hông tete. Có. Đừng chơi với những kẻ nhiễm bệnh. Uả đó là phòng mừ.

ờ. Vậy thì ráng luôn luôn, mãi mãi chơi với những đứa không bao giờ bùn (không biết có những đứa zị không nữa, mừ nếu có cũng không biết chúng có phình phường không nữa). Có thể đây là công trình khác của tete chăng!

Đừng tưởng hàn lâm ziện sỹ tete nói dóc. Sau khi có kết quả nghiên kíu trên tete mới tìm thì thấy đúng là bbc cũng có bài y hệt “Catching loneliness from the lonely”.

Ai đạo của ai mí bạn biết rõ.

Saturday, 16 January 2010

Phóng tác quằn quại

Mí bạn có biết không? Hiện thời tete đang cực kỳ tê tê tái tái, nuối woài wá khứ và tức nhiên là woài vọng vô ngày mai, ngày kia, ngày kìa. Ngày mai. Ôi cái tiếng ngày mai thiệt là khiu gợi, ỡm ờ mờ làm ngừi ta chờ, chờ woài, chờ mãi...

Chiện gì? Kẹt xe. Vậy sao? Rồi sao nữa! thì cũng tại kẹt xe nên mới ra cớ sự vầy nè chòy. Hàng ngày, tete cũng phải tay làm hàm nhai, chưn làm hàm nhóp nhép. Tuy không được nưng niu bàn chưn việt như trong cái clip ùnh oành một thời của me xừ Trương nhưng cũng xài giày hiệu (dép lốp để lên vũ tru): sáng sáng ra ruộng, chiều chiều từ ruộng zià... tổ. Trong làn khói xe mù mịt, tete thường dừng ngựa thong thả hít thở để chia bùi sẻ ngọt với mấy cô nàng chưn ngắn, váy ngắn kế bên, hơi gục đầu cho ra dáng thi sỹ bất chấp thân thể, rồi... nghĩ ngợi cho giá trị tete còn cao hơn cây sậy của Pascal. Hờ.

Ơ rê ka. Ta biết rồi là ta biết rồi. Ta sẽ chạy tồng ngồng ra đường chăng. Thà chít cũng không cóp bi ý tưởng của cụ Át. Rồi mọi ngừi sẽ bít tay ta, biết chưn ta, biết thân thể ta. Ứ.

Đốt một lò trầm nhỏ, tete ra cột điện (tìm đâu ra cây đa cơ chứ) ngồi khóc thút thít, nức nở, rồi tức tưởi, nấc nấc thêm mấy tiếng cho thêm vẻ tiệt diệt.

Bụt hiện ra hỏi:

-         bớ tete sao mi khóc làm ta đang tĩnh tu mừ động lòng hả hả (bụt mừ sân si ghia).

-         Dạ con không có wần áo đẹp, í lộn con hổng phải là tấm, con xin nói lại là con ngày ngày cày cuốc ở hochiminh xi ti. Cực lắm bụt. cực con chịu được nhưng con ganh tị với zợ con suốt ngày thơi thảnh như thể cây quỳnh cây giao, con...

-         Thôi con trai, ờ đờn ông, không được nhiều lời, mún gì, nói (bụt gì nanh nọc vầy nè).

-         Cho con tráo đổi thân hình, vị trí với nó, í với nàng, một ngày, tức 24 giờ á bụt. được không vầy thì trả lời liền (lên giọng để cũng phải giữ giá của mình chút, hì). Ngôn ngữ tụi con kiu là luân chuyển chức vụ í mà, nhoa, nhoa bụt

Bụt thần thông quảng đại, từ tâm vô hạn và cũng khôn ngoan đáo để nên im lặng biến mất.

Đêm. Trong tĩnh lặng huyền ảo thỉnh thoảng phá cách bằng tiếng nẹt pô của mấy em choai choai, tete chìm vào giấc mơ tiệt đẹp - tete là hoa hậu hoàn vũ (sao không thấy ghi năm nào) với khả năng ứng xử trên cả tuyệt vời, với ba số đo trên cả tuyệt hảo, với phần trình diễn trên cả, cả, cả... tưởng tượng đi há. Đệ nhứt phu nhơn obama (ủa sao có bà này vậy mấy bạn) gắn vương miệng mà sao bả xúc động gắn woài hông được hay bả hờn tete mừ làm đau cái đầu thí mồ. bà còn nói:

-         giờ của em đã tới, tỉnh đi cô; sao bà này biết nói tiếng Việt vậy ta, hay thiệt tete thắc mắc

-         Dậy, dậy chuẩn bị đồ ăn sáng cho anh.

Bụt ơi. Sáng danh người. Con thành con gái, bậy, đờn bà thiệt rồi. Thì ra obama vợ thực ra là vợ con nhưng giờ đã là chồng con. Bụt lòng lành. Maria, chuá tôi.

Tete vội vội vàng vàng thể hiển khả năng công dung ngôn hạnh mà lâu nay vẫn giảng ra rả cho “thằng chồng” kia nghe bằng một bữa ăn sáng ra trò - trứng chiên (hem), thịt un khói, cà tô mát trông rất rực rỡ; chỉ thấy cha kia ăn đúng có nửa muỗng rồi đi cày như tete hôm trước (chắc hồi nảy rắc bột ngọt cho nhiều mà lấy nhầm hủ muối iốt rồi). vầy là xong món công; dung vẫn còn nguyên!

Mẹ tete kiu réo các con dậy đánh răng, chà mặt, thay đồ (mà khỏi thay lun), cho chúng ăn sáng, chở chúng tới trường. Chưa kịp úng café, hút thuốc (í đâu còn nửa) đã vội zọt về nhà soạn đống đồ zơ, đồ sạch. Để lun bộ đồ ngủ, tete xông ra a tê em rút ít bạc vụn đi chợ mua thức ăn về phần thì quăng vô tủ lạnh, phần thì chế chế biến biến, rửa rửa, ướp ướp sẵn để “tụi nó” về là nhanh chóng nấu nấu nướng nướng.

Thong thả tete mới dở sổ thu-chi ra cộng cộng, trừ trừ, nhân chia loạn xạ - đúng là một người lo bằng kho người làm!
Chùi vội nhà tắm, bồn cầu, la va bô... xong thì cũng quá ngọ. ăn vội tô cơm nguội hôm qua chưa kịp chợp mắt thì chuông gõ bong bong 2 giờ chiều.
Thôi thì khỏi ngủ trưa chi cho vòng 2 nó mất hoàn hảo, tete soạn quần áo dơ bỏ vào máy giặt, lau nhà trên, lau nhà dưới, lau nhà bếp...
Vầy là tới giờ đón con rùi. Phi đến trường rước tụi nhỏ còn phải giải thích, phân xử những cải vã vô thiên lủng của bọn hắn tức mún chưởi thề lun (nếu không nhớ lại vai từ mẫu đang đóng mùi mẩn). Cho chúng ăn xế, ún sữa (cho thông minh, mau lớn, miễn dịch...), đi tắm. Ổn định xong thì tete dọn bàn ủi đồ ra, ủi ủi, xếp xếp, móc móc...
Chuông nhà thờ đổ hồi 5 giờ chiều, báo hoàng hôn, tete bắt đầu gọt bầu (để nấu canh với đầu tôm), rửa rau, vo gạo, soạn các món thịt, cá đã ướp ban sáng chuẩn bị bữa ăn tối.
Ăn xong, “chồng” tete coi ti vi còn tete lau bếp, rửa chén, lấy quần áo giặt hồi trưa đi phơi, rồi ra lệnh, quát tháo biểu mấy ông con lo ôn tập bài vở ngày mai; đánh răng, rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.
Đã 10 giờ tối, tete đã đờ người nhưng thấy chuyện nhà vẫn còn ê hề nhưng cũng phải lên giường, rồi thì chiện gì đến cũng phải đến... ôi cuộc tình lãng mạn...

Sáng hôm sau, tete thức giấc sau cơn ác mộng vội vàng quì mọp ngay trên giường rùi khóc hu hu, hụ hụ, hú hú... gào lên bụt ơi! Cho tete về lại vai thiệt của tete.

 Bụt thần thông quảng đại, từ tâm vô hạn và cũng khôn ngoan đáo để nên hiền từ và thấu hiểu bảo:

Ôi tete iu wíu, chàng trai tội nghiệp của ta, 24 giờ wa chắc là con đã học được nhiều điều lắm, còn đã vượt lên chính mình nhiều lắm, con đã hiểu biết nhiều lắm, con đã khoan dung nhiều lắm và chắc con cũng ganh tị lắm lắm hả... ôi tội nghiệp, thiện tai, bụt luôn sẵn lòng giúp con toại nguyện - con biết chắc vậy đúng không?

Vậy thì xá gì chuyện đợi 9 tháng 9 ngày nửa hả tê vì tối wa con đã thụ phấn, ý wên thụ thai rùi.

Bụt lẳng lặng biến mất.

Friday, 8 January 2010

... tàn hoa lạc tận



Thấy tete lui cui chọn những nhành bông còn tươi từ những lẳng bông, lọ bông, dành bông v.v. đối tác gửi mừng, mấy cô nhao nhao tete định tặng bông cho ai hả, tặng tui, tặng em, tặng chị... đi tete.

Giả nặng tai, tete tỉnh như ruồi chọn những nhành bông còn tươi.

Vận dụng kỹ năng i kê ba đến đầm đừ mồ hôi, tete tui cắm tất vào chiếc lọ pha lê đơn giản mà tầm thường của cơ quan. Thảng thốt nhưng dịu dàng và ra vẻ nhún nhường, tete dùng toàn thân mang bình bông đặt lên vị trí trang trọng trong phòng sinh hoạt chung rồi khẻ khàng thưa: tete tặng qúy phụ nữ bình bông này. Của ít (có đâu) lòng vô hạn, mong qúy phụ nữ ghé mắt thưởng lãm.

Một số cô nước mắt hoen mi, một số cô nước mắt thánh thót, một số cô mắt ráo hoảnh. Có điểm chung, các cô nói nhỏ với nhau (mà tete nghe được, vầy mà kiu nặng tai), cha này chắc pede. Hê hê.

Có mấy chú chỉ đứng cười ruồi, chả có tí nước mắt nào nhưng cũng nói oang oang, cha này chắc pèdè. hè hè.

Hết chiện.

đứt ngang xương như một đời hoa.

Tete phải vội vả đi kiểm tra giới tính đê.

Friday, 1 January 2010

ly không chín hợp chục

Chấm hết, hai không, không chín oỳ

Thiên tai, nhân tai, đủ thứ nhoi

Bằng an, tĩnh tại, tìm đâu tá

Sang năm, thong thả, lại loi choi.

Thursday, 17 December 2009

Không bão thì giông

Mới thấy hình dong tete, anh chị em liền bu vô hỏi tới tấp (làm như ruồi hay kiến gặp cục mật miá zị đó). 

- tete đi bão hả

- tete bay đoạn nào mà đều hai bên vậy

...

Ta nói nhiều chiện đúng mức lun.

Vặn mình, bẻ xương tay, xương chưn, xương cổ, hông, mông kêu côm cốp như ngầm thể hiện công lực, tete nhỏ nhẻ xác nhận:

- ừ anh đi bão zià

- trận nào? Việt nam thắng mã lai hả hay Việt Nam thắng sing...

- trận việt nam thắng đông ti mo

- hả, trận đó cũng có bão ha

- Có chớ! Tại mấy em không bít chứ ngoài đường cũng rất bập bùng

- Tete nhớ có chắc hổng zậy tete

- ờ, thực ra thì bão nho nhỏ hè, nên gọi là giông thui

- vậy sao ko đi trận VN bẻ móng sư tử á (báo VN thịệt tình nổ gấp mấy lần tete, thấy ghét)

- Hơ, bác sỹ bảo anh có nguy cơ bị pịnh sợ đám đông (như pịnh sợ độ cao vầy đó mấy em). Mí lại anh ghét tinh thần đám đông (i như trí tuệ đám đông á).

- Thui đi cha zà, tui biết tỏng là mấy trận đó ông đâu có cửa mờ đi bão, bày đặt tướng sỹ tượng, hứ

Chời sao cô iem này biết tỏng ruột ngựa của tete rùi!

- Trận đông ti mo ông vi vu giông gío (chứ bão nỗi gì) một mình (đâu ai dở người mà đi) ruì vừa chạy vừa hát bài ti amo. Ai ngờ bữa đó cũng có con nhỏ kia dở ngừi thiệt, một mình phóng xe phân khối lớn cái vù ngang qua, ông dựt mình té cái đụi chứ rì, ha ha, há há, há há...

- Á, thiệt là xúc phạm nghe. Bậy bạ hết sức... Con nhỏ đó có chở thêm thằng nhỏ chứ bộ, chắc là bồ nó nghen.

Vậy là xong một mầm non bão táp. Tete về xức nghệ chứ ko thui vài bữa phải vô thẩm mỹ ziện bào bào đắp đắp mấy cái sẹo lồi sẹo lỏm thì còn gì là hàng nguyên chất, không chỉnh sửa, ô ri gin.

Ui thui! ti amo dove sei andato, amore mio, amore mio mầm già ui.

Wednesday, 9 December 2009

Cung bậc bật

Tình cờ mà được biết Ella Jane Fitzgerald - văn kỳ thanh vội tìm để kiến kỳ hình. Thời buổi này mà cha này hết Hán tự mí lại La tự thiệt là hủ lậu, cổ lổ. Ta nói cái bà này hát thiệt là đa thanh (chắc bả cũng đa đoan, đa tình lắm đây). Đã hát jazz là thấy ghia rồi mà giọng chi mà tới ba ốc ta (quãng tám) lại còn ngân nga nhã nhớt chữ không thua chi hát ả đào, nghe thử coi bả biểu cái chi mà chim cũng làm, bướm à không ong cũng làm, sang cũng làm, hèn cũng không thể không làm...

http://www.goear.com/listen/d233329/Lets-Do-It--ella-fitzgerald

Nếu làm hổng được thì... mơ đỡ vậy. Tất nhiên ngủ mới mơ được nhưng ráng bắt cho được cái cõi mộng mị đem về cõi thức mừ ngẩn ngơ. Nhạc của Secret Garden (dịch là mật viên hay huyền viên zậy), một cô Ái Nhĩ Lan với một chàng xứ Na Uy mà lại hoà hợp rất dịu dàng pha chút âm sắc Trung Hoa để rượt theo mơ huyền, nghe cũng tê tê:

http://www.goear.com/listen/253a9ad/Dreamcatcher--Secret-Garden

Để tỉnh lại thì chuyển ngoặt, đảo phách như sin cốp qua cái này, là cái chi, biết chít à nghen:

http://www.goear.com/listen/cf5985f/sereia-suba

Một lần, mà ngã ngớn nghe được cả ba món đã thiệt.

Sunday, 29 November 2009

Say nước, say hồn

Ngày nọ tete được mời ăn tối tại một nhà hàng khá sang trọng là song ngư - nhà biệt thự kiểu pháp, món ăn hoa pháp việt vân vân các nước đề huề. Chủ tiệc (ngừi trả tiền á) là hai tay Singapore lão luyện ẩm thực trường thiên. Một tay hơi mập nói ít. Một tay dong dỏng ăn uống nhiều hơn nên cũng nói nhiều hơn.

Tay này cũng rất hoạt bát và ưa chuyện. Hắn tâm sự, tao vừa mới tuyển ngừi xong nên cũng hơi mệt và tới hơi muộn. Hỏi tuyển okie ko. Okie. Vậy kể chi. Hắn biểu là vầy: tao có hỏi tất cả ứng viên một câu mà không có ai trả lời làm tao hài lòng hết trọi.

Uả mày hỏi tất cả ứng viên có ưa mi không hả? Không. Ta hỏi rượu nào là đặc trưng của Việt Nam chúng mày. Đặc sắc của nó là gì.

Ơ. Vậy nếu tao trả lời mà mày ưng bụng thì có tuyển tao vào làm đày tớ cho mày ko?

Nói dóc vậy thui chứ tete vận dụng hết tu vi ăn nhậu từ thuở còn hàn vi cho đến hiện thời vẫn tiếp tục vi hàn thì có tìm được và nói cho hắn hiểu không nhỉ? Lại còn phải chuyển từ tiếng Việt giàu mà sang, đẹp mà tìm ẩn sang tiếng Anh nghèo mà hèn, đẹp mà lồ lộ. Khổ thân. Iem thấy mình yếu đều cả hai thứ tiếng này nhưng tới cái thế này thì phải liều mình như chẳng có dù khiêm tốn thực thà và... rất cảm dũng!

Thôi thì nhớ các cụ và các bác các chú rồi tới các đồng đội lưu linh (chưa biết các cháu nhoi nhoi ý làm sao)... biểu cuốc lủi là thứ quốc hồn quốc túy (có chữ túy chắc cũng đúng được ½ nửa rồi).

Tete mới chiêu một ngụm bia bảo, tụi tao có rượu gạo nấu bằng gạo. Mà mày biết gạo là thứ chi không? Sợ hắn biết, tete nổ luôn là hạt ngọc của trời cho dân tao đó.

Tửu dân (người nấu rượu, là tete chế ra dựa vô chữ diêm dân là người làm muối) tới cuối hạ hàng năm phải chọn những thửa ruộng thượng đẳng điền, luá mọc đều, vàng ươm, hạt mẩy, dày dặt (ném cái bầu rượu lên đám luá này mà bầu rượu không rớt mất) để quyết định chọn thửa nào để thu nguyên liệu.

Sau đó, vào đầu thu khi trời đất lừng xừng chuyển mùa, âm dương giao hoà, cây cỏ hơi uể oải, không khí nhuốm màu thu vì nắng bắt đầu vàng như mật ong, gió liêu xiêu, lá bay vèo vèo v.v. tửu dân mới lấy cái lược lục ngọc gia truyền tới từng cây luá, lựa từng bông luá rồi mới dùng lược này hái từng hạt ngọc, từng hạt ngọc...

Hắn nghe tới đây không biết tưởng tưởng sao nuốt nước miếng cái ực, mắt không chớp dù miệng chép chép, ồ lên ba tiếng...

Luá sau đó được hạ thổ (là đổ xuống đấy, vậy thui) cho diụ lại và lấy thêm chất âm của mẹ rồi đổ vào cái cối xay bằng gỗ và đá xanh mà từ tốn biến thành gạo. Mà phải trinh nữ mới được giả gạo này à nghen. Gạo vừa đau vì bị lột da nhưng cũng vừa thấm đẩm mùi mồ hôi người giả, mùi khói oi oi của đủ thứ cây, mùi vườn cây nguyên khôi bên nhà... nên cũng nhuốm vị khó tả rùi nghe bạn sing kia...

Tete định nỗ tiếp về các công đoạn tiếp theo thì bạn sing chắc không chịu nổi ngoắc người phục vụ lại.

Nhà hàng có rượu gạo không?

Dà, tụi em chỉ có rượu tây thui.

Vậy mua giúp được hông?

Dạ quý khách thông cảm.

Kỳ zậy, xếp của chú đâu.

Một ông mặc áo vét chạy tới, nghe xong, thấy đâu có gì mà kỳ, nhà hàng có vậy thui à. À mà có vốtka Việt Nam uống đở nghe.

Bạn sing ngó qua tete ý chừng hỏi được không? Làm như tete là tửu đồ hảo hạng. khoái ghia.

Tete cũng muốn nhà hàng bán được hàng (hông có chút tiền cò nào nghe) nên bảo ừ cũng tạm đó bạn sing nhưng rượu này nấu theo kiểu công nghiệp nghe...

Thôi tới giờ đi làm một ngụm say nước hay nước say đây, bữa khác hầu chuyện tiếp!

Friday, 20 November 2009

Chuyện cừi (st)

Tại một trường đại học, người ta yêu cầu sinh viên viết một câu chuyện cực ngắn nhưng vẫn phải bao gồm đầy đủ 4 nội dung:

Tôn giáo,

Phong kiến,

Tình dục và

Huyền bí.

Bài được giải cao nhất thế này:

“ Lạy Chúa”. Nữ Hoàng tự nhủ. “Ta có thai rồi. Không hiểu là gã nào nhỉ".

Phiên bản tete hoá:

"Ala!", vua than, "trẫm liệt ư, cung tần mỹ nữ mà chi, aí za".

Saturday, 14 November 2009

Đi và đến

Sao không đi rồi đến mà còn và chi cho rắc rối mà không có tính timeline chi hết vậy. Đi đâu mới được đây... Đó! đi riết mừ viết bài 2 đời nào giờ mới viết bài 1. tete có nét giống tây độc ghia, vận công là phải cắm đầu xuống đất, mông nở lên trời!

Ông giáo Pháp nhưng vẫn là người Việt nên ổng dễ thương thấy rõ: bài của ổng hơn gấp ba lần bài của Jobs (7342 so với 2248 từ). Chắc tại Việt Nam ham to, nói chi cũng có đầu có đủa (coi chừng cháy wần the). Nhưng đừng tưởng ổng nói dài, nói dai đâm ra nói dại. Đọc bài của giáo sư em họ được bao nhiêu là chuyện, ước chi ổng nói dài hơn, híc. Cũng may tete đã có đọc được hình như được tới... 1 (một) cuốn của GS. Cao Huy Thuần nên mới can đảm đọc hết cả bài diễn thuyết trong lễ khai giảng năm học mới đại học Hoa Sen hôm 21/10/2009.

Chắc quen kiểu Pháp nên thầy mở đầu rất đíplômatít khen trường rồi chỉ có đoạn mở đầu mà dạy luôn tới 2-4 chuyện và đặc biệt là ý nghĩa của lễ nghi (lấy tận bên môn dân tộc học, xa thiệt): lễ nghi quan trọng vô cùng trong xã hội, bởi vì đó là cách truyền đạt ý nghĩa và cảm xúc đến đầu và tim của mỗi thành viên, thắt chặt tình liên đới và thắp lên một hoài bão cộng đồng.

Giáo sư thiệt là khéo gì đâu khi móc giò lái bằng cái thế “Tri chi vi tri chi, bất tri vi bất tri...” khi vô là phủ định cái bịch rồi khẳng định cái... bịch “Tôi không biết rõ đại học Việt Nam đang đi thế nào và sẽ đến đâu, nhưng tôi biết đại học ở bên ngoài, trên thế giới, đang đi làm sao, đang biến chuyển thế nào...”.

Nhờ giáo sư mới được mở rộng kiến thức a bờ cờ, thì ra con ngừi chỗ đâu cũng giống chỗ mô “Thế thì, đại học Âu Mỹ đang biến chuyển thế nào? Tại sao đây là những biến chuyển sâu rộng, như đang vượt giai đoạn? Tôi bắt đầu bằng một tình trạng xảy ra đã khá lâu, hàng chục năm nay, có thể xem như nguyên nhân xa, nhưng lại là nguyên nhân đầu tiên, đầu mối của những biến chuyển tiếp theo sau đó. Tình trạng này xảy ra khắp nơi, ở ta cũng vậy: đó là sự bùng nổ của đại học, từ đại học dành cho một thiểu số ưu tú đến đại học mở ra cho quảng đại quần chúng. Chỉ trong vòng 30 năm thôi, từ 1965 đến 1995, trong các nước đã phát triển, tỷ số sinh viên trong dân chúng đã tăng từ 10% lên 45%. Ở Pháp chẳng hạn, năm 1960 chỉ có 310.000 sinh viên ghi danh; năm 2001 con số ấy tăng lên 2,1 triệu. Như một quả bóng, dân số đại học căng lên như muốn vỡ tung, đặt ra không biết bao nhiêu vấn đề cho Nhà nước, cho xã hội, cho chính trị, cho chính sự quân bình trong lòng đại học, cho chính sự điều hành, quản lý, hoạt động nội bộ của đại học”.

Thì ra đại học ở Mỹ và châu Âu khác nhau nhiều lắm, không chỉ học phí, dạng trường mà cả triết lý “...là đại học Mỹ đã nằm trong guồng máy vận hành của tư bản chủ nghĩa từ lâu, kinh doanh không phải là vấn đề mới ; trái lại, ở Âu châu, đại học công không có quyền kinh doanh”, thương cho thế giới cũ ghê nơi. Ko lẽ để chú Sam mún làm gì thì làm.

Nhưng “Muốn cạnh tranh phải mạnh như Mỹ, mà muốn mạnh như Mỹ thì phải có tiền. Đâu phải chỉ ở Việt Nam ta tiền đâu là chuyện đầu tiên? Các đại học Âu châu và các Nhà nước ở Âu châu phải điên cái đầu để cải tổ lại nguyên tắc...”

Giáo sư huỵch toẹt:

“Tại vì các đại học Mỹ đã biến kiến thức thành một món hàng, và kiến thức ngày nay là món hàng quan trọng nhất, quan trọng đến nỗi kinh tế đã chuyển từ kinh tế công nghệ qua kinh tế tri thức. Tri thức trở thành mũi nhọn trong sức mạnh của một nước, là chìa khóa mở cửa thành công cho cạnh tranh. Mà tri thức nằm ở đâu là chính nếu không phải là trong đại học? Bởi vậy, nói rằng các đại học cạnh tranh là nói ở mức thấp; phải nói ở mức cao rằng: chính các quốc gia cạnh tranh nhau qua hệ thống đại học của mình. Đại học mạnh thì nước mạnh; đại học yếu thì nước sụm bà chè”.

Trong quá trình luận giải của bài nói, tete là em học thêm được nhiều điển tích, từ chuyên môn, từ nguyên ví dụ kiến thức là gì (ai lại hỏi câu này trời, ai mà không biết chứ?); biết thêm câu này thật là thi vị (vô ziên gì đâu vì đây là câu thơ mờ tete): “...thi sĩ Anh John Keats : "Một cái gì Đẹp là một nguồn vui bất tận" (A thing of Beauty is a joy forever)” hay “University lấy gốc từ chữ la tinh Universitas, và universitas có nghĩa là một cộng đồng gồm thầy và trò”.  Nhứt là học thêm được 1 câu latin "Digmus est intrare": Nghĩa của nó là: vị này xứng đáng để đi vào”.

Ông giáo này văn chương cũng trớ trêu lắm: “Nhưng, có thật đại học Mỹ đã bán linh hồn cho mụ Tú Bà xí nghiệp rồi chăng?” Muốn biết thì ráng đọc chứ đừng tin lời diễn nôm đôi lúc tầm xàm của thằng cha tete cha căng chú kiết.

Nếu kiên nhẫn mí bạn còn biết được đại học Mỹ với đại học Âu châu cùng uống nước nguồn ở đâu (không giống cây kơnia, chắc vậy). Biết tại sao gọi là liberal arts, gồm những môn gì và để làm chi rất là hi hi, hì hì.

Để kết luận giáo sư hỏi khơi khơi, rùi trả lời lun (chứ ai mừ biết): “Ngay ở Mỹ, nơi mà thị trường là vua, đại học có phận sự gì? Phát triển kiến thức là một; phát triển con người của mỗi cá nhân là hai; phát triển những giá trị xã hội và văn hóa là ba; thứ tư mới là huấn luyện nghề nghiệp. Hỏi đại học nào, họ cũng đều nói: đó là bốn mục tiêu căn bản truyền thừa trong đại học Mỹ từ trăm năm trước đây. Dù cao, dù thấp, dù danh tiếng, dù tầm thường, đại học nào cũng nhất trí với nhau trên một quan niệm căn bản: mô hình liberal arts đặc biệt của Mỹ là quan trọng trong bốn năm đầu. Mục đích của liberal arts, tôi nhắc lại, là giáo dục một con người tự do. Tự do đối với tất cả mọi thế lực”.

Xong.

Kết luận: ”Các bạn thân mến, đó là lời nhắn nhủ nhỏ bé mà tôi gửi đến các bạn hôm nay”.

 Đọc toàn văn tại đây:

http://www.tuanvietnam.net/2009-10-21-huong-di-cua-dai-hoc

Friday, 30 October 2009

Khát và khờ!

Duyên phận thế nào hổng biết mừ gần đây tui được đọc hai bài diễn văn.

Bài đầu (tức được đọc trước) là của một vị giáo sư Pháp gốc Việt diễn thuyết trong lễ khai giảng năm học mới của một trường đại học ở Việt Nam (tạm gọi là 1 nghen). Bài cuối (tức đọc sau) là của một vị giám đốc người Mỹ gốc Mỹ (gọi là 2 vậy) thuyết trong lế tốt nghiệp một trường đại học bên Mỹ.

Chỗ này nên mở ngoặc ghi chú chút há. Ghi chú: Commencement ceremony: Lễ tốt nghiệp để trao bằng cho những người tốt nghiệp (trung học, đại học). Tuy về hiện tượng thì là kết thúc, hoàn tất nhưng chữ commencement lại có nghĩa là bắt đầu. Lý do: người ta xem tốt nghiệp (trung học, đại học) như bước khởi đầu, chia đi muôn nơi mỗi người mỗi cảnh. Đừng vội tưởng tốt nghiệp là ngon rồi nghen là okie rồi là phẻ rồi... Vậy lễ khai giảng là chi? Matriculation ceremony. Tuy nhiên, Việt Nam mình lại hay dùng là opening ceremony of trường xx nào đó!

Ông Steve Jobs phát biểu cho lễ tốt nghiệp 2005 của trường đại học Stanford. Phần mở đầu ngắn gọn, đơn giản pha chút dí dỏm nhờ tính tự trào. tạm dịch:

Hôm nay anh rất vinh dự góp mặt với các cô chú tại buổi lễ tốt nghiệp của một trong những trường đại học xịn nhứt thế giới. Anh chưa bao giờ tốt nghiệp đại học. Thú thiệt, đây là dịp mà anh được xáp gần nhứt một buổi lễ tốt nghiệp. Bữa nay anh chỉ muốn tâm tình với các cô chú ba câu chuyện đời của chính anh. Zị thui. Chẳng có chi to tát. Chỉ ba câu chuyện.

Tuy nhiên, khi tete xem video thì thấy phong cách này không nghiêm túc và phù hợp vì thấy trong buổi lễ tuy có sinh viên mặc quần soọc nhưng cũng có mấy vị giáo sư khả kính. Quan trọng hơn là Jobs hổng có cười dù nhiều lúc cũng hơi mỉn chi.

Mấy bạn có thể đọc bản gốc (http://news.stanford.edu/news/2005/june15/jobs-061505.html)

và xem video (http://www.youtube.com/watch?v=UF8uR6Z6KLc).

Vậy phiên bản 2 là vầy (thấy cũng tạm ổn, ai sửa giúp thì rất cảm ơn):

Hôm nay tôi rất vinh dự có mặt với quý vị tại buổi lễ tốt nghiệp của một trong những trường đại học danh tiếng nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học. Thú thật, đây là dịp mà tôi được lại gần nhất một buổi lễ tốt nghiệp. Hôm nay tôi muốn kể với các bạn ba câu chuyện của chính mình. Vậy thôi. Không có gì to tát. Chỉ ba câu chuyện.

“The first story is about connecting the dots”.

Nối liền các điểm. Ngữ nghĩa và ẩn ý của câu chuyện này thật nên thơ, trong sáng mà vẫn miên viễn... như một ám ảnh dễ thương của những những cô bé, cậu bé, mắm môi, tì người đến xiêu vẹo, đổ mồ hôi hột để nối những điểm vô định trên trang giấy, nôn nóng tìm cho được hình ảnh ẩn giấu... Steve đã rất thân thương và tâm cảm về những dấu chấm của chính mình.

Tuy đã bỏ học vì chán (drop out) nhưng ông lại dự thính (drop in) lớp thư pháp (calligraphy) và mười năm sau, cái đót thư pháp đó kết nối vơí thiết kế phông chữ trên máy ma-kin-tót. Đúng là biết ra sao ngày sau - que cera cera; nói theo tiếng Mỹ của Jobs là “Of course it was impossible to connect the dots looking forward...”. Nhưng các bạn trẻ phải tin rằng những dấu chấm này sẽ tìm thấy nhau ở ngày mai “So you have to trust that the dots will somehow connect in your future”. Phải có niềm tin hay thậm chí đức tin “You have to trust in something — your gut, destiny, life, karma, whatever”.

“...love and loss”.

Tình yêu và mất sạch. 20 tuổi, sáng lập Apple trong nhà để xe và chỉ 10 năm sau đã có trị giá 2 tỷ đô la Mỹ. 30 tuổi bị đuổi khỏi công ty do chính mình sáng lập. Một thất bại mang tính hủy diệt, gọi là gì ha terminator. Ngày xưa tete từng nghe một trong những bất hạnh lớn nhất của đời người là thành công sớm nhưng cảm thấy rất ư chi là vô lý.

Quả là đoạn trường phải qua cầu mới biết đứt ruột gan. Jobs cũng chả kệch cỡm mừ biểu chuyện đó đối với ông là chuyện nhỏ, ổng thú thiệt là cũng tuyệt vọng tưởng đã chơi đời tới bến lun cho rồi. Vậy mà nhờ cái chi mà ổng gượng được. “I still loved what I did”... “but I was still in love”. Hơn nữa, thay vì mang thập tự của sự thành công là sự thanh thản của một kẻ tay trắng, trầm tĩnh vì không ngạo nghễ biết chắc bất cứ cái chi “The heaviness of being successful was replaced by the lightness of being a beginner again, less sure about everything” và rồi... “and fell in love with an amazing woman who would become my wife”.

Tiền hung hậu kiết ghê hả Jobs? Hông phải vậy đâu tete. Jobs nói cho mà biết nè: đời nhiều lúc phang nguyên cục gạch vô đầu chú (anh thì bị rồi như chú nói nảy giờ). Zị đó. Don't lose faith.

Bằng mọi giá phải tìm cho được tình yêu của mình. Chưa tìm thấy. Tìm tiếp. Tìm. Tìm nữa. Tìm mãi... Không thoả hiệp. Đừng thoả hiệp. Tìm ở đâu? Sao biết là sẽ tìm thấy. Jobs biểu, không biết có duy ý chí hông nhưng chắc cú là duy tâm. Nè: “As with all matters of the heart, you'll know when you find it”. Con tim mách bảo cho biết, không lẽ tim lại đi lừa chủ tim. “So keep looking until you find it. Don't settle”.

“My third story is about death”.

Sự chết. Ai cũng từng biết câu này, hãy sống mỗi ngày như thể ngày mai bạn sẽ không còn nữa. Khó. Nếu lấy câu này khuyên người khác. Xạo. J

obs thì có quyền nói điều đó nhưng ổng nói giản dị cách đây 1 năm (là năm 2004) bác sỹ phát hiện tui bị ung thư và không chữa được và sống giỏi lắm thêm 3-6 tháng. Nhờ bác sỹ của Jobs chê, tete học được thêm một câu “My doctor advised me to go home and get my affairs in order, which is doctor's code for prepare to die”, bác sỹ xài chi cái cốt ác nhơn. Jobs thì đơn giản “I lived with that diagnosis all day”. Và cũng giản dị tâm tình giờ tui nói điều đó với mấy du là từ trãi nghiệm của mình chứ hổng phải nghiêm túc nói đến cái chết chỉ theo cái khái niệm manh tính trí tuệ chi chi đâu.

Hổng lẽ hổng tin Jobs (bạn tui, tui thích kết bạn đơn phương) khi bạn ấy nói hãy lắng nghe tận trong thẳm sâu của chính mình, can đảm đi theo con tim và trực giác vì thời gian ngắn ngủi lắm (chắc Jobs không dám ví von thẳng băng như ga bri en mác két trong 100 năm cô đơn) vì chúng biết “They somehow already know what you truly want to become. Everything else is secondary”.

Để kết thúc, Jobs nhắc lại ấn bản kỳ diệu được coi là sách gối đầu giường thế hệ của mình - “The Whole Earth Catalog” của Stewart Brand, xứ Menlo Park (cũng gần Stanford).

Ấn bản này kết thúc vào giữa những năm 70, lúc Jobs bằng tuổi những sinh viên trong buổi lễ, và trên bìa sau của số cuối cùng là bức ảnh con đường quê trong sớm tinh mơ. Bên dưới là những con chữ mà chính Jobs luôn ước ao.

Trao lại.

"Stay Hungry. Stay Foolish."

Saturday, 24 October 2009

Ngoài kia có mặt trời, hoàng hôn, không có chú bé

Hôm qua, điện thoại đổ chuông í éo, ì ì...

Tete ra cà phê phê nét sô lây gặp chút coi. Chòy ông bạn này tự nhiên kiu mình uống ca phé là sao. Lại còn phê nét gì gì nghe ghê vậy, có phải là kíu nét hông zậy ông. Hơ sô lây là có sô coi xong là lây lun hả.

tete e thẹn hỏi lại: ở chỗ mô rứa ông bạn, chỗ đó bán cafe hả?

ừ, caphe rất phê.

Không rủ sạch lòng trần, tete vội vàng thắng ngựa, thúc nước kiệu hết ga chạy tới liền. chưn thì đạp cương, tay thì vặn ga, đầu thì tưởng tượng... thiện tai.

Cái tiệm chi mừ dòm ngoài thấy thiệt là khả nghi, cu cũ, bảng hiệu nhòm hoài hổng thấy lại hơi u u tối tối, mừ cũng chả thấy lối lên... hỏi cô bán thuốc lá góc đường: đây bán ca phé hông cô. Tui chỉ bán thuốc thui chú, đang khuyến mãi nè. Vậy đây có tiệm cà phê hông cô. Đó. Là đâu, có thấy gì đâu... Nhòm lên đầu chú á, đừng dòm tui (chời làm như tete này thích nhòm, chỉ có cái là mắt tete kém nên cứ trợn trợn một phiá thui bà).

Á, phải lên cầu thang. Gửi xe đâu? Thì ở chỗ có bảng ghi “gửi xe” á em. Thấy tete cũng thiệt thà, chân chất, đờ mặt ra như ngỗng gặp cáo, cô ấy biểu hay để xe đây giữ giùm cho nếu lên chút xiú thui.

Tui lên đó phê nét mừ chút xiú sao được rồi lủi thủi kiếm chỗ cột con ngựa lợi (sau khi nghe bả hướng dẫn nơi chốn đồng xanh chuyên giữ ngựa nghẻo).

Ồ một chiếc cầu thang thoai thoải nép mình bên góc nhà. Lót gạch bông đời xưa lắc, thắp đèn vàng hơi tối, chạy ngoằn ngoè lên lầu 1. Có cả nhà của người ta ở, có nhiều lối đi... may mà có mũi tên chỉ chỗ phê nét nên cũng tới nơi. Hả, cửa kiếng, sàn gỗ, trang trí nội thất đàng hoàng (là ghế bàn riêng chứ không phải mua sỉ ngoài ngô gia tự).

Chỗ này hay và có cá tính á. Sa lông, sô pha, bàn ăn, quày ba, bàn con và quày pha chế rất có nghề.

Trời đã quá bãng lãng hoàng hôm một tí nên trong quán đèn chắc cũng thắp một ít toả ra màu cam âm ấm trét lên cái cửa sổ bự chảng phơn phớt tím ngoài kia.

Ông bạn ngồi ngay cái bộ sa lông đó, kiu tete uống gì. Trời ra đây uống càphê thui hả.

Ờ.

Thì ra phê nét không phải là tiếng hán việt như tete dịch. Hắn là tiếng pháp việt như ngừi ta dịch La Fenetre de Soleil - cửa sổ mặt trời. ngữ cảnh lúc đó thì nên gọi là cửa sổ hoàng hôn, muộn chút chắc gọi cửa sổ tối thui.

Thì ra quán này của tay Nhựt bổn Takayuki Sawamura, nhà thiết kế thời trang (từng có sô trình diễn thời trang tại VN với nhãn Thara hay Thaka gì đó).

Đúng là ngừi dễ thương như tete đi đâu cũng gặp các thứ, các loại dễ thương.

Quán này hay á.

Đi nhớ rủ tete đi ké.

Hôm nay chả thấy điện thoại nhút nhít tí ti gì...

Gửi xe: Đúng là có chỗ ghi bảng “gửi xe” thiệt:

1. Quán nướng BBQ trong thư viện (góc nam kỳ, lê thánh tôn) nhưng nếu người gửi xe hỏi đi đâu thì phải la thiệt to là tui đi ăn đồ nướng chứ không đi đọc sách, nói sai là ngựa nghẽo gì cũng mời ra hít.

2. Nhà triển lãm thành phố (chỗ hay bán sách ế á) đối diện xéo với ks norkfork, chỗ này khỏi khai đi đâu nhưng nếu muốn để ngoài cho dễ lấy thì nói nho nhỏ tui đi uống cà phê chút xiú à nghen.

3. phóng khoáng hơn thì phi thẳng vô ks norkfork nhưng nói sao với mấy anh bảo vệ thì tete hổng biết (chắc cũng dễ thui với trình độ của mí bạn).

Tuesday, 20 October 2009

Cảm xúc

“Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi muốn nạm vàng muôn khổ cực
Cho lòng cô gái Việt Nam tươi”

Hồ Dzếnh, 1943.

Đây là khổ cuối bài “Cảm xúc” trong tập thơ Quê ngoại của nhà thơ thích dở dang, lửng lơ kiểu “cho nghìn sau.. lơ lửng với nghìn xưa...”. Cụ ấy tên thật là Hà Triệu Anh (âm Quảng Đông là Hồi-Tsìu-Ding)...

Thấy chữ "hy sinh" mình cũng thắc mắc nên cố công tra thử trong từ điển Hán Việt Thiều Chửu thì thấy gốc từ chữ Hán như thế này 犧牲.

Hy là con muông thuần sắc dùng để cúng tế gọi là hy. Ngày xưa, vua Thang cầu mưa, tự phục trước miếu thay làm con muông để lễ, vì thế người ta quen gọi những người bỏ cả đời mình đi để làm cho đạt một sự gì là hy sinh 犧牲 .
Sinh là muông sinh. Con vật nuôi gọi là súc 畜, dùng để cúng gọi là sinh 牲.

Tây thì bảo hy sinh là "to make sacred", Từ điển Oxford hay Merriam Webster thì định nghĩa sacrifice (gốc latin sacrificium) là từ bỏ những thứ quan trọng, có giá trị để đạt được điều quan trọng hơn; thứ dâng hiến cho thượng đế để nó trở thành linh thiêng, thánh vật...

Hèn chi phụ nữ ngay khi sống cũng là khi đang trở thành thánh.